December 4, 2012

Suy nghĩ của người em sau bao ngày không gặp

Thu Hương

Cuối năm rồi, và h thì e mới có đủ dũng cảm mà viết cho anh … Sự thật thì e đã quá hèn nhát và vô dụng. Em muốn nói rằng e xin lỗi, thực sự xin lỗi anh. Đoạn sau có lẽ hơi dài, và e sợ mất thời gian của a, a có thể ko cần đọc nó đâu ạ vì chỉ toàn là những thứ vớ vẩn và những lời cố biện minh cho lỗi của e… Khi e quyết định từ bỏ, e thực sự cảm thấy có lỗi lớn nhất với anh, rất có lỗi, cảm thấy rất xấu hổ và ko dám đối diện. E đã định viết cho anh từ khá lâu nhưng rồi e hèn nhát quá… ko dám và ko biết viết thế nào !!! ở DPO gần như chỉ có anh biết đến sự tồn tại của e, và dành nhiều thời gian cho e nhất dù e ko là gì cả. Dù anh đã giành cả buổi tối nghe em luyên thuyên ch gia đình và những chuyện dở hơi của e, đã mất thời gian phân tích định hướng và nói rất nhiều điều. Anh nói rất đúng,… rất có lý, chỉ là e ko đủ dũng cảm k đủ kiên trì để làm được, … và e có những thứ ko thể từ bỏ.
Nghĩ lại thì những điều anh nói đã từng vẽ lên cho e những thứ tốt đẹp … E đã nghe và rất thấm, và đã nghĩ là mình sẽ cố gắng để theo đuổi phần nhỏ ước mơ … nhưng nhiều thứ cuốn đi, lỗi thì chỉ ở e thôi. E ko đc như những j anh chị kì vọng, e ko sắp xếp nổi mọi thứ, áp lực và nhiều thứ khác, kết quả học tập khiến thời gian đó e rơi vào khủng hoảng ( dù h cũng chẳng khá hơn mấy) E xin lỗi, e ko có ý than vãn, e muốn nói là đây là lỗi của e khi đã từ bỏ mà ko lời xin lỗi trong cả 1 thời gian dài như thế, cứ thế mà biến mất … E thực sự xin lỗi, e đã nghĩ rất nhiều, cũng rất nhiều lần muốn nói xin lỗi. Khi đi như vậy e cũng thấy mình như 1 kẻ phản bội, vô cùng vô cùng thiếu trách nhiệm – cái thứ mà lúc nào e cũng nghĩ là mình đề cao nó nhưng hóa ra lại ko phải. anh cũng nghe ch của e rồi, và e cũng đã nói nữa, e là 1 đứ dở hơi, và e ko từ bỏ đc nhiều thứ , có lẽ vì gia đình nhưu thế nên e thiếu đi tình cảm quá, và nhưng thứ đã gắn bó với e thì đã cho e quá nhiều tình cảm, quá nhiều sự sống, vớt vát e lại trong tuyệt vọng … nó trở thành gia đình mất rồi … và e ko từ bỏ đc. E cũng đã từng ảo tưởng là DPO rồi cũng sẽ trở thành 1 gia đình khác của mình … nhưng e lại ko đủ khả năng để biến điều đó thành sự thật, tâm lý ko vững vàng, ko kiên định, ko biết sắp xếp mọi thứ, do dự và lằng nhằng. e đã quá do dự quá lằng nhằng nên mới kép dài mọi chuyện… e đã ko muốn từ bỏ, nên cứ cô níu kéo, nhưng lại làm anh chị mất thời gian và mất công vô ích. E xin lỗi ah. E biết 1 điều là chị Hà ko hề thích e, e nhìn thấy điều đó, dù chỉ là ý kiến cá nhân thôi, e ko dám trách gì đâu ạ, vì 1 kẻ thiếu trách nhiệm và làm việc quá vớ vẩn như e thì ko có tư cách đc chị ấy nhìn nhận. và có lẽ đấy cũng là 1 phần khiến e sợ, sợ ở lại. e chưa đủ vũng vàng để đón nhận, chưa đủ vững vàng để nghĩ ràng mình sẽ làm đc và đối diện với ánh mắt khó chịu và 1 vài lời của chị ấy, e thấy xấu hổ. Và mệt mỏi nữa, e thời gian đó có chút khủng hoảng tâm lý, e đã nghĩ linh tinh rất nhiều rằng là mình ko thể làm việc đc ở nơi mà mình chưa thể dốc hết sức, rằng mình ko thích bị nhìn với ánh mắt thế này thế nọ, … chỉ là biện minh thôi, e biết ah. Lẽ ra khi e từ bỏ nên có 1 lời xin phép và xin lỗi đàng hoàng nhưng e ko làm đc. E có quá nhiều lỗi lầm. Anh chị có thể ko tha thứ cho e, e có lẽ cũng ko đáng đc như thế. Sau tất cả e vẫn muốn cảm ơn a, cảm ơn a rất nhiều, vì đã dành thời gian lắng nghe khuyên bảo e, đã ko *đuổi thẳng* dù e ko tham gia nhiều thứ, e rất biết ơn vì điều đó,… vì như thế e từng có cảm giác là hình như mình cũng ko đến mức vô dụng, rằng mình cũng có chút khả năng gì đó, rằng những thứ mình đã cố gắng ít nhất cũng đc nhìn nhận, e đã rất vui về điều đó, nó cho e động lực. Nhưng e ko giữ đc động lực đó và đánh mất nó. 1 lần nữa e xin lỗi vì đã làm mất thời gian của anh chị. Anh là 1 người rất giỏi và biết cách (e cũng ko biết diễn tả như thế nào) định hướng cho mọi người, lắng nghe và tìm ra giải pháp tốt nhất (hay ít ra với e là thế). E tiếp xúc với a nhiều nhất, a là tấm gương trực diện nhất và khi mới bước vào DPO e đã nghĩ mình có thể học hỏi nhiều từ anh. E ko phải đứa hay thế này thế nọ thích nịnh nọt người khác, e chỉ nói những gì e nghĩ, và ý e là anh là 1 *cấp trên* giỏi, e làm việc luôn nhìn vào những người xung quanh mình, e đã rất muốn làm việc với a . Nhưng e cảm thấy xa lạ quá khi ở lại … thấy vô dụng vô hình và lại ko dám tiến đến. Anh chắc chắn sẽ tìm và đào tạo đc nhiều người giỏi. E xin lỗi vì lan man quá, e đã từng nghĩ rất nhiều là mình sẽ viết cái gì nhưng rồi đến khi viết thì lại ko nghĩ đc nhiều cứ nghĩ j viết nấy, nếu anh có đọc tới đây thì 1 lần nữa: e cảm ơn và xin lỗi. e cũng muốn xin lỗi cả chị Trần Thủy nữa, vì chị ấy đã rất dễ thương và quan tâm, muốn giúp đỡ e. E xin lỗi và cảm ơn vì tất cả. ( E hay nghĩ vớ vẩn và e từng nghĩ ko biết nếu 1 ngày bị bắt gặp trên đường e có dám đối diện với anh chị ko. Mong là anh chị đến lúc đó có thể nhìn e như 1 người quen cũ …) E (lại) xin lỗi vì đã có vẻ hơi nghiêm trọng hóa và e (lại) cảm ơn vì anh đã mất thời gian đọc đến đây >”< dài quá rồi thì phải ạ. (e định gửi mail nhưng cuối cùng lại inbox fb, e xin lỗi nếu nó có làm phiền anh ạ … )

Chúc anh và các thế hệ DPO đạt được nhiều thành công và ngày càng phát triển ạ :D:D






1 comment:

  1. Em đấy,lúc nào cũng toàn tự trách bản thân thôi
    nên tự mang áp lực cho mình Mọi hiện tượng, sự vật khách quan, dù ta không tác động thì nó vẫn diễn ra em ạ.Cái quan trọng là phải đi từ chính bản thân mình. Phải thoải mái tinh thần, lạc quan thì mình sẽ thích ứng được Về việc em xin nghỉ, em không phải áy láy nhiều đâu anh chị cũng hiểu một phần về em mà.

    Dù hoạt động ở đâu cũng cần thoải mái tinh thần
    trách nhiệm là tốt, nhưng em đừng mang nặng rách nhiệm vào mình quá. Vừa không tốt cho bản thân, mà những người xung quanh cũng áy láy hãy sống, làm việc bằng đam mê, bằng cống hiến. Và hết mình vì nó thì sẽ có một chỗ đứng vững chắc dành cho em, dù ở ở bất kỳ nơi nào? tổ chức nào Chắc chắn anh em mình sẽ còn gặp lại nhau một ngày không xa mà. Em đừng có lẩn tránh là được. Hãy coi anh như 1 người bạ ấy, đừng quan trọng hóa vấn đề nhé.

    ReplyDelete

Cảm ơn bạn nhìu nha! (_^_)